Cảnh khai trường ở nóc Tắk Pổ, huyện Trà My, tỉnh Quảng Nam có 6 học sinh chưa có đủ ghế để ngồi dự lễ khai giảng.

6 chiếc ghế gỗ và 3 triệu USD - Ảnh 1.

Cô giáo trẻ đọc thư chúc mừng khai giảng của Chủ tịch nước tại điểm trường Tắk Pổ sáng 5-9 - Ảnh: TRÀ THỊ THU

Cái nóc (bản, làng – theo cách gọi của người Ca Dong) ấy chỉ cách trung tâm huyện 10km nhưng muốn lên chỉ có cách lội bộ. 

Và chúng tôi nghe thắt nghẹn nơi lồng ngực khi thấy trong tấm ảnh chụp các học trò đang chăm chú nghe cô giáo đọc thư gửi học sinh nhân ngày khai trường của Chủ tịch nước, có sáu em học sinh ngồi xổm trên nền đất, trước ngôi trường lợp tôn, che chắn bằng vách gỗ đơn sơ.

truongtak

Điểm trường Tắk Pổ, huyện Trà My, tỉnh Quảng Nam.

Hình ảnh điểm trường Tắk Pổ trong lễ khai giảng hôm qua khiến chúng tôi liên tưởng ngay đến một ngôi trường nơi cực bắc Hà Giang, đó là điểm trường Lùng Tám Cao ở xã Lùng Tám (huyện Quản Bạ) với tấm ảnh từng gây xúc cảm không kém khi các em học sinh ngồi trên nền đất, tấm bảng trong lớp học làm phông được kẻ nắn nót dòng chữ “Lễ khai giảng năm học 2014 – 2015″ bằng phấn trắng.

Rồi lễ khai trường năm ngoái của thầy trò ở khu vực Nậm Ngà (xã Tà Tổng, huyện Mường Tè, Lai Châu) đã khai giảng bên bờ suối chỉ vì khu vực đó không có mặt bằng nào khả dĩ để có thể tập trung đông đủ học sinh hơn là bãi cát bên suối...

bosuoi

Một lễ khai giảng hết sức đơn giản nhưng rất quan trọng đối với thầy và trò trường Nậm Ngà.

Chúng tôi may mắn đã đặt chân đến những điểm trường rẻo cao như thế. Và rồi công việc cứ cuốn đi, cho đến khi vào những ngày này, chứng kiến cảnh hàng triệu học sinh cả nước nô nức với ngày tựu trường với bao tâm tư ngổn ngang. 

Các em học sinh ở đô thị háo hức với những lễ khai giảng có rực rỡ hoa tươi, có bóng bay ngũ sắc, có thả chim bồ câu bay vào trời xanh mang bao ước vọng... 

Chúng tôi lại hướng vọng về những xóm bản vùng biên viễn hay bao làng chài chênh vênh nơi đầu sóng. Ở đó giấc mơ của các em học sinh đôi khi chỉ là một bữa cơm no, một manh áo ấm, một đôi ủng nhựa, một chỗ ngồi học không gió lùa mưa dột...

Ngẫm lại những xóm bản vùng biên giới, vùng cao hay ở các hòn đảo chênh vênh nơi đầu sóng. Ở đó giấc mơ của các em học sinh đôi khi chỉ là một bữa cơm no, một manh áo ấm, một đôi ủng nhựa, một chỗ ngồi học không có gió lùa mưa dột chứ chẳng cần gì máy lạnh, quạt điện, bảng trắng, bút lông, máy chiếu các kiểu,…

truongpo

Mặc dù thiếu thốn cơ sở vật chất nhưng chúng ta vẫn nhìn thấy nụ cười và cảm nhận được sự bình yên, niềm vui của các em học sinh ở vùng cao.

Chúng ta đã may mắn hơn khi được sinh ra và học tập ở những điểm trường có cơ sở vật chất khang trang hơn những em bé ở vùng cao. 

Ngày hôm nay, cùng chia sẻ và đóng góp, chung tay tạo lên một cộng đồng lớn, chúng ta có thể thay bao nhiêu ngôi trường xập xệ bằng trường mới khang trang, thêm bao nhiêu em bé vùng cao được ăn no mặc ấm, bao nhiêu cuộc đời chốn thâm sơn cùng cốc được chạm vào tương lai tươi sáng hơn.

Hãy chia sẻ dù nhiều hay ít, vì "Cho đi là đáng quý"!

---

Đặng Trường (đã bổ sung và chỉnh sửa một số thông tin từ Nguồn: Lê Đức Dục)